“Các o, các chú về Hà Nội, cho tui gửi lời hỏi thăm và cảm ơn các o, các chú ở ngoài nớ. Vượt hàng trăm cây số, các chú về tận đây, tui không biết phải nói chi. Tui có nằm mơ cũng biết đến bao giờ mới có căn nhà như là ri…”. Giọng nói mặn mòi của người Hà Tĩnh, bà Xuyến nước mắt rưng rưng theo ra tận xe của đoàn công tác, nắm chặt tay Thượng tá Vũ Kim Thành – Phó Tổng biên tập Báo An ninh Thủ đô để nói lời cảm ơn, làm cho chúng tôi cảm thấy đoạn đường vài trăm cây số về Hà Tĩnh như ngắn lại rất nhiều.
18 tuổi, tôi vào Sài Gòn học và mang theo quyết tâm: Bất cứ giá nào cũng sẽ “trụ” lại thành phố này. Tôi ghét miền Trung nắng cháy đến khô người. Tôi cũng chẳng chịu được những cơn mưa dầm dề mùa đông, gió lùa buôn buốt.
“… Em ở Thạch Kim sao em đùa bảo anh là Thạch… Nhọn/ Đêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón/ Cái miệng em ngoa cho bạn em cười giòn/ Giọng Hà Tĩnh buồn cười đáo để…”. Tác phẩm Gởi em, cô thanh niên xung phong của nhà thơ Phạm Tiến Duật một thời đã đi vào lòng bạn đọc và góp phần làm nên tên tuổi ông.
Những năm chiến tranh ác liệt ấy, khi tôi đến Ngã Ba Đồng Lộc thì Mười cô gái Anh hùng bám trụ giữa trọng điểm này đã hy sinh, thế mà tôi và đồng đội vẫn không kịp thắp một nén hương. Những người lính chúng tôi vẫn tiếp tục đi về phương Nam. “Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước”. Câu thơ của Phạm Tiến Duật lúc ấy là vô cùng chân thực, nó đúng với tâm trạng người lính, đúng với tâm trạng những người đi vào cuộc chiến tranh “chống Mỹ cứu nước” lúc bấy giờ. Dù chỉ đi qua, nhưng những địa danh quanh Đồng Lộc vẫn ghi vào trí nhớ của tôi,…
Tôi ngược rừng một ngày cuối xuân, Nắng lang thang trên những giãi đồi bạt ngàn hoa tím. Con đường qua những địa danh: Động Bụt, Khe Giao, Con Chôồng, Khe Bứa quá đỗi thân quen. Chỉ hơn hai mươi năm con người đã làm được một việc “phi thường” biến rừng thành đồi. Bây giờ họ đang cố biến đồi thành rừng.
Nhớ đến comment của một người không quen ở blog mà giờ đây trong tôi có nhiều cảm xúc quá! Tên blog tôi là “ Hà Tịnh quê choa đó! “ . Có lẽ đã rõ ràng để người ấy biết quê tôi ở Hà Tĩnh. Và thế rồi người ta comment cho tôi là: “ Đã đi qua Hà Tĩnh. Hà Tĩnh nghèo nhưng đẹp ‘’. Nghèo nhưng đẹp ư ?…
Mùa bão lũ đã đến , chúng tôi là những đứa con xa quê luôn luôn lo lắng cho mảnh đất Đức thọ phải chống chọi với thiên tai khắc nghiệt, Những xóm ở ngài đê, mổi khi nước Sông la dâng lên, tất cả đều chìm trong làn nước đục.
Tôi xin gửi tới Ban biên tập cảm xúc của mình qua bài thơ sau đây:
Những năm chiến tranh ác liệt ấy, khi tôi đến Ngã Ba Đồng Lộc thì Mười cô gái Anh hùng bám trụ giữa trọng điểm này đã hy sinh, thế mà tôi và đồng đội vẫn không kịp thắp một nén hương. Những người lính chúng tôi vẫn tiếp tục đi về phương Nam. “Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước”. Câu thơ của Phạm Tiến Duật lúc ấy là vô cùng chân thực, nó đúng với tâm trạng người lính, đúng với tâm trạng những người đi vào cuộc chiến tranh “chống Mỹ cứu nước” lúc bấy giờ. Dù chỉ đi qua, nhưng những địa danh quanh Đồng Lộc vẫn ghi vào trí nhớ của tôi, đến nỗi sau đó đọc được bài thơ Qua cầu Tùng Cốc của Phạm Tiến Duật, một cây cầu nhỏ gần ngã ba Đồng Lộc, là tôi bị ấn tượng ngay, rồi lập tức hát lên thành một bài hát đến giờ tôi vẫn nhớ: “Tùng Cốc! Tùng Cốc! Qua cây cầu này rồi ta lên dốc/ Đêm hoa xoan hoa khế một màu/ Qua cầu Tùng Cốc! Ta qua cầu Tùng Cốc/ Đạn trên xe và sao sáng trên đầu…”.
Tôi là Nguyễn Đức Thạch, sinh năm 1969 tại đội 7 Trung Lễ/ Đức Thọ / Hà Tĩnh. Gia đình chúng tôi đã vào Ninh Thuận năm 1980. Cái tên Cao Hoài Hà của tôi là để nhớ về quê hương Hà Tĩnh.
Đây là cảm nhận của bạn: Khải Nguyên – Việt Nam cây đa.về bài hát "Hà Tĩnh Mình Thương"do Thành Lê trình bày ở Sao Mai 2007,Chúng tôi xin đăng lại để các bạn theo giõi
Cho đến khi viết những lời này, Đồng Lộc chiến tranh vẫn ám ảnh tôi suốt bốn chục năm qua. Nói như nhà thơ Nguyễn Hoa là “Cuộc chiến tranh vẫn không chịu ra khỏi tôi”.
Sáng nay, vợ tôi đi chợ về hồ hởi: "Chợ toàn là cá nục, mua kho mặn ăn cơm sáng đi làm; tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy; giá cả bây giờ tăng từng ngày thấy mà lo". Nghe nói, tự nhiên mùi cá nục mẹ tôi vẫn thường kho trong nồi đất thuở nào lại đánh thức tuổi ấu thơ.
Cho đến khi viết những lời này, Đồng Lộc chiến tranh vẫn ám ảnh tôi suốt bốn chục năm qua. Nói như nhà thơ Nguyễn Hoa là “Cuộc chiến tranh vẫn không chịu ra khỏi tôi”.
Trèo lên cây đa, ba nhánh, bốn chồi
Ai về Hà Lội bắt cáy hôi thì về
Câu ca chợt nghe có vẻ như đùa, thực ra nó buồn thảm lắm. Xã Hà Lội nằm lọt thỏm giữa vành đai sông Già, một doi đất “tứ vi giang hà” đồng phèn ngập mặn, con coòng, con cáy như đã bò vào giấc mơ của bao thế hệ kiếp người. Mùa lũ, Hà Lội như dề lục bình chao đảo quanh sông.
Tôi nhớ về những ngày thơ ấu của mình. Thuở ấy, cứ mỗi buổi chiều, khi cái nắng hè không còn oi ả, lũ trẻ chúng tôi rủ nhau đi dọc bờ sông nhặt củi trôi từ thượng nguồn về, tíu tít bên nhau qua chỗ bồi chỗ lở, lúc mệt nằm ngả lưng trên triền đê cỏ xanh mướt nhìn lên trời…
Trong lộ trình chuyển đổi số quốc gia, việc tích hợp dữ liệu an sinh xã hội lên VNeID giúp người dân tra cứu, nhận trợ cấp thuận tiện hơn ngay trên điện thoại.
Điều quyết định vận khí của một con người không nằm ở vật phẩm chiêu tài hay thế nhà đắt đỏ, mà nằm ở nhân phẩm, lời ăn tiếng nói và cách đối xử với gia đình.
Không gian rộng rãi, chi phí dễ tiếp cận cùng nhiều tiện nghi hiện đại giúp các mẫu MPV dưới đây tiếp tục trở thành lựa chọn được nhiều gia đình và người kinh doanh dịch vụ quan tâm trong năm 2026.
Dòng người ken đặc trên những triền cát ở núi Minh Sa (Cam Túc, Trung Quốc) vào dịp nghỉ lễ 1/5. Những đoàn lạc đà nối đuôi nhau chở khách giữa biển người kéo dài hàng cây số.
Sau hơn 3 tuần, đơn vị thi công cơ bản hoàn thành lắp hệ thống lưới lép đa sắc màu cao 2,5 m trên cầu Bến Thủy, hạn chế nguy cơ người và vật thể rơi xuống sông.
Người đàn ông 56 tuổi lái xe máy điện chở mẹ 86 tuổi, cùng trú xã Trường Lưu (Hà Tĩnh), tử vong sau va chạm với ôtô tải chở đất trên đường huyện 36, chiều 12/5.
Ôtô 16 chỗ chở 14 thành viên nhà trai đi ra mắt nhà gái, khi tới xã Kim Hoa, Hà Tĩnh thì xảy ra tai nạn liên hoàn với xe máy và xe container, sáng 12/5.
Việc xử lý gần 16.000 tấn rác tồn đọng tại lò đốt rác Tiên Điền đang gặp khó khăn, cần triển khai đồng bộ các giải pháp nhằm sớm chấm dứt tình trạng này.
Các DN thép, xi măng, logistics đến các nhà đầu tư năng lượng, hàng loạt “ông lớn” đang chạy đua tìm chỗ đứng tại Khu bến Đông Hồi – khu cảng biển được kỳ vọng trở thành trung tâm logistics và cửa ngõ xuất nhập khẩu mới của Nghệ An trong giai đoạn tới.
Quân đội Thái Lan cho biết đang đẩy nhanh xây dựng hàng rào dài 1,31km dọc biên giới tại tỉnh Chanthaburi, đồng thời khẳng định toàn bộ công trình nằm trong phần lãnh thổ chủ quyền của nước này.